Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

@242 ngày

Ngày thứ 242 không em !

Thật ra mình tính ko viết nhưng mình luôn đếm từng ngày xa nhà và em. Đêm qua có thằng khùng vừa đạp xe vừa khóc 1 mình. Nếu trước đây khi thấy thế mình luôn nghĩ thằng đó yếu đuối có gì đâu phải thế.....Nhưng đêm qua mình lại nghĩ khác , con người ai cũng có cảm giác cả khi 1 mình đi trong đêm lạnh lẽo. Cái cảm giác khóc mà ko thể khóc ấy nó khiến tâm hồn ngưởi ta như chết vậy , giọt nước mắt cứ lăn mà ko hiểu tại sao lăn. Quả thật ko ngờ rằng qua đây nhiều thử thách tới vậy , thật lòng mình luôn chuẩn bị tâm lý rất kỹ nhưng...đời đúng ko ai học đc chữ ngờ.

Ko ngờ rằng mình lại nhớ VN đến thế, từng ánh đèn đường hay con đường cứ như là từng mảnh ký ức hiện về 1 SG bên đêm.

Ko ngờ rằng mình lại thấy tủi thân đến thế này, cũng may có gia đình mẹ Lan luôn quan tâm và cô chủ nhà tốt bụng nhưng khi mình trở về căn phòng này mình lại thấy mình ko còn ai.....tìm 1 người bạn nói chuyện nhảm ư ? rất nhiều nhưng tìm người đồng cảm và tâm sự thì ko 1 ai

Ko ngờ lòng người thật khó lường, đôi khi cảm giác tại sao lại thế với mình hay sao lại thích chèn ép thế nhưng mình nhận ra , đơn giản đó đời và nên chấp nhận vậy

Ko ngờ mình nhớ em nhiều hơn ba mẹ ! Thật ra tại vì nói chuyện ba mẹ thấy ba mẹ mỗi ngày nên mình ko nhớ lắm , trừ khi mình rất buồn. Còn em thì...đó là nỗi nhớ đong đầy trong tim. Mình biết em bận nhưng quả thật mình muốn em dù bận lắm cũng hãy dành time quan tâm cảm giác mình bên này 1 chút hay hỏi han mình nhiều hơn

Đã lâu rồi ko gặp ko biết em thế nào, chỉ là qua những dòng chat chit thế này thì sao mà biết em đc. Có ai nói mình và em khó bền, xa mặt cách lòng, em còn trẻ đẹp thế nhiều người bu , rồi khi em buồn mình ko thể bên cạnh hay giúp đỡ em.... Thế nhưng mình ko muốn nó xảy ra tý nào....nhưng đôi khi mình lại muốn nó xảy ra vì mình .. biết mình ko lo cho e đc gì ngoài hỏi thăm và dặn dò ra....

Tình yêu đầu đã tan vỡ vì nhưng khi em cần anh ở đâu, thế còn tình yêu với em thì sao? Mình sợ nghe câu đó 1 lần nữa nhưng nếu mình lại nghe thì mình sẽ ko hề trách e 1 câu nào ...Đơn giản vì mình sai

Sai vì mình quyết định ra đi, ko hề nghĩ tới cảm giác em...sai vì đó giờ ko công khai quen em ... chưa dắt em đi chơi nhiều hay mua sắm những thứ em thích....rất nhiều thứ mà giờ mình muốn làm nhưng ko đc nữa rồi

Nửa vòng trái đất và 12h đi sau....liệu có thể làm được gì....thứ mình làm chỉ là hỏi thăm và hi vọng ...mong rẳng em hiểu anh, và chờ đợi anh....rất khó nhưng thà hi vọng còn hơn là ko...

Anh nhớ em rất nhiều ...!

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Welcome to my blog

I think I want to become to a blogger at now.I don't know why I think about that.Also, what I am doing in here....Maybe, I want to practice my skill English or just I want to write about my feeling :)

Rafael